<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>SMS™- CHUYÊN TRANG GIẢI TRÍ TỔNG HỢP &#187; Phút Xao Lòng</title>
	<atom:link href="http://giaitrisms.wordpress.com/category/phut-xao-long/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://giaitrisms.wordpress.com</link>
	<description>www.vietweblink.net</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Dec 2009 05:49:09 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<cloud domain='giaitrisms.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://www.gravatar.com/blavatar/24d1112f74858f6da1e9887e4c6c6588?s=96&#038;d=http://s.wordpress.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title>SMS™- CHUYÊN TRANG GIẢI TRÍ TỔNG HỢP &#187; Phút Xao Lòng</title>
		<link>http://giaitrisms.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://giaitrisms.wordpress.com/osd.xml" title="SMS™- CHUYÊN TRANG GIẢI TRÍ TỔNG HỢP" />
		<item>
		<title>Đêm nằm nghe mưa phố</title>
		<link>http://giaitrisms.wordpress.com/2007/11/04/dem-n%e1%ba%b1m-nghe-m%c6%b0a-ph%e1%bb%91/</link>
		<comments>http://giaitrisms.wordpress.com/2007/11/04/dem-n%e1%ba%b1m-nghe-m%c6%b0a-ph%e1%bb%91/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 04 Nov 2007 12:18:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>giaitrisms</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phút Xao Lòng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaitrisms.wordpress.com/2007/11/04/dem-n%e1%ba%b1m-nghe-m%c6%b0a-ph%e1%bb%91/</guid>
		<description><![CDATA[Đêm:
Khoảng không gian êm ắng nhất trong ngày, nhà mình nằm ở một khu khá yên tĩnh, nên về đêm càng tĩnh mịch lạ, đôi lúc chỉ vài tiếng xe chạy ngang qua, rồi lại thôi.
Mình hay thức khuya, chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó nghe nhạc, nhìn bâng quơ ra vườn, thỉnh thoảng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=giaitrisms.wordpress.com&blog=2009241&post=133&subd=giaitrisms&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p><strong>Đêm</strong>:</p>
<p class="snap_preview">Khoảng không gian êm ắng nhất trong ngày, nhà mình nằm ở một khu khá yên tĩnh, nên về đêm càng tĩnh mịch lạ, đôi lúc chỉ vài tiếng xe chạy ngang qua, rồi lại thôi.</p>
<p>Mình hay thức khuya, chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó nghe nhạc, nhìn bâng quơ ra vườn, thỉnh thoảng lấy cuốn sổ ghi vội vài ý tưởng mình vừa nghĩ ra cho câu truyện.</p>
<p>Đêm, là giờ mà mọi người tìm lại với chính con người thật của mình, không mặt nạ, không giả dối. Là lúc để mình bình tâm mà nhìn lại cuộc đời.</p>
<p>Thoảng bước ra ban công, nhìn xuống con đường vắng ngắt, chỉ còn ánh đèn đường leo lét, đưa tay hái những chùm hoa tí ti trong hàng cây phía trước, hát vẩn vơ, đôi khi lại ngước lên nhìn trời…</p>
<p style="text-align:center;"><img src="http://quanthoigian.files.wordpress.com/2007/11/16_3699.jpg" alt="đêm" /></p>
<p>Đêm còn là lúc để yêu, để thả hồn theo những suy nghĩ vu vơ nào đó, thoảng như tìm thấy những kí ức đã mất đi. Biết ở nơi nào đó, em có bình yên không?</p>
<p><strong>Ngày</strong>:</p>
<p>Cái phố xá bụi bặm cứ làm chùn bước những ai muốn tìm quên giữa chốn đô thị phồn hoa này. Tiếng xe chạy náo nhiệt, để lại những làn khói cực kì ô nhiễm. Mọi người tấp nập, gặp nhau rồi lại lướt qua nhau, có thể sẽ chẳng bao giờ gặp lại.</p>
<p>Họ còn có cuộc sống riêng, những công việc riêng, nó cứ như một guồng máy khổng lồ, để con người mãi cuốn theo vòng quay của nó, để rồi một lúc nào đó, chợt nhận ra mình đã để mất những thứ thân yêu tự bao giờ.</p>
<p><strong>Mưa</strong>:</p>
<p>Mình đã lớn, nhưng vẫn như thuở ấu thơ, ngồi lặng mình dưới cơn mưa, nhìn mưa rớt qua kẽ tay, vắng lạ. Lắm lúc ngồi ở bar, thả hồn theo những suy nghĩ vẩn vơ nào đó, ngoài trời mưa tầm tã, chợt nhận ra bản thân mình đang khóc. Khóc cho ai? Khóc cho cái gì, đó là điều mà chẳng bao giờ mình giải đáp được.</p>
<p>Buồn thật đấy, buồn cho những ước mơ không thành, buồn cho giấc mộng đầu đời chợt tan vỡ mất, phải chi nỗi nhớ cũng như hạt mưa, rớt xuống rồi tan đi, thì có lẽ lòng mình sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều.</p>
<p><strong>Phố</strong>:</p>
<p>Có ai đó đã từng nói “phố Sài Gòn không biết tâm sự”, nhưng có lẽ người đó chưa từng đón nhận cái cảm giác sẻ chia mà phố đã đem đến. Có những chiều đi dạo quanh khu Nguyễn huệ ngắm cái được gọi là tập trung những tinh hoa, hiện đại nhất của thành phố mà chợt thấy vui lạ.<br />
Ừ, đã 10 năm rồi đấy, từ cái thưở mà nhà hàng nổi Sài Gòn được xem là biểu tượng của sự sang trọng nơi đây, là nơi những đứa trẻ bán vé số thầm ao ước được một lần đặt chân, rồi đến toà nhà 33 tầng được dựng lên, đến Phi thuyền ở đối diện sông Sài gòn, bây giờ là Diamond, Parkson, biểu tượng của nền kinh tế và mức thu nhập của con người thành phố. Con người ta càng sung túc thì càng tự đặt cho mình những mục tiêu xa hơn, không chỉ đủ, mà còn phải dư. Có phải càng hiện đại thì càng hạnh phúc?</p>
<p>Ngày xưa phố là nơi họ hàng chòm xóm quây quần bên nhau, cùng hát vang lời ca những ngày bội thu, cùng chia sẽ đau khổ cho nhau khi hoạn nạn, là nơi “bán bà con xa mua láng giềng gần”, nhà nhà đều sống với nhau như ruột thịt. Nay, tên hàng xóm của mình là gì, cũng chẳng biết, có nhắc đến nhau thì cũng chỉ là những ấn tượng hời hợt thoáng qua, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, đó là hạnh phúc?</p>
<p><strong>Bạn</strong>:</p>
<p>Bạn là người ta có thể sẻ chia mọi thứ, là người ta có thể để ta gục đầu vào vai mà khóc, họ có thể đứng lặng trong đám đông để mỉm cười khi ta thành công, nhưng lại là người đầu tiên ôm ta khi ta thất vọng nhất.</p>
<p>Mình hạnh phúc vì có nhiều bạn, họ có hiểu mình hay không? Điều đó chỉ có bạn biết. Trong cuộc sống không phải lúc nào cũng đạt được những điều mình muốn. Cuộc sống sẽ đẹp biết bao nếu chúng ta có thể sống thật lòng với nhau, thanh thản.</p>
<p>Mình hạnh phúc vì có thể sẻ chia với những vui buồn của bạn, lúc đó mình chợt nhận ra rằng, ít ra mình cũng có ý nghĩa với một người nào đó. Bởi vì hạnh phúc cũng như nước hoa, khi bạn mang lại hạnh phúc cho ai đó, nó cũng sẽ vương vấn một chút gì trên chính bản thân bạn.</p>
<p><strong>Yêu</strong>:</p>
<p>Đã từ lâu trong cái profile, mình đã ghi Love = 10 Like. Thật ra nó còn hơn thế, Love như cơn giông mà bạn sẽ chẳng biết nó ập xuống bạn khi nào.</p>
<p><em>Có những lúc trong lòng nghe trống vắng,<br />
Chỉ vì giấc mơ đã vắng tên em,<br />
Có những lúc lòng anh như khép lại,<br />
Vì con đường ta đi giờ chỉ còn lại mình anh</em>.</p>
<p>Bạn đã từng thức thật khuya để tận hưởng cuộc sống ban đêm vắng lặng, chỉ mỗi bạn với biết bao dòng suy nghĩ miên man, nhớ “người ta” đến nao lòng, có thể gọi điện thoại hay nhắn tin cho người đó nhưng lại… không thể, vì một lý do “ngốc nghếch’’ nào đó… Chạnh lòng và muốn quên đi, khóc thật nhiều, thật nhiều để ngày mai bắt đầu một ngày mới không có những nỗi nhớ day dứt khôn nguôi và tập trung hết mình vào công việc. Bởi khi người ta khóc thật nhiều và buồn đến mức không thể nào buồn được nữa thì sẽ rơi vào cảm giác ’’trung hoà’’.</p>
<p>Người ta bảo cũng đúng thật, có lẽ chỉ một phút phải lòng nhau, một ngày yêu nhau nhưng phải mất cả đời để quên nhau… Thời gian sẽ làm người ta ’’thôi nhớ’’ nhưng không có nghĩa là ’’không nhớ’’…</p>
<p>Sài gòn trời lại mưa, mưa cho những giấc mơ bất tận, mưa cho một ngày mai sẽ chỉ còn những nụ cười rực nắng. Ngày mai trời lại sáng, phải vậy không?</p>
<p>Rồi ngày mai sẽ khác…</p>
<p><strong>~Vietnamnet – theo blog Lovely Forever<br />
</strong>nguồn: quanthoigian.com</p>
<img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/categories/giaitrisms.wordpress.com/133/" /> <img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/tags/giaitrisms.wordpress.com/133/" /> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/giaitrisms.wordpress.com/133/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/giaitrisms.wordpress.com/133/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/giaitrisms.wordpress.com/133/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/giaitrisms.wordpress.com/133/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/giaitrisms.wordpress.com/133/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/giaitrisms.wordpress.com/133/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/giaitrisms.wordpress.com/133/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/giaitrisms.wordpress.com/133/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/giaitrisms.wordpress.com/133/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/giaitrisms.wordpress.com/133/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=giaitrisms.wordpress.com&blog=2009241&post=133&subd=giaitrisms&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://giaitrisms.wordpress.com/2007/11/04/dem-n%e1%ba%b1m-nghe-m%c6%b0a-ph%e1%bb%91/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/67e3b6de2c6b184b94203c8b5da33881?s=96&#38;d=monsterid" medium="image">
			<media:title type="html">giaitrisms</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://quanthoigian.files.wordpress.com/2007/11/16_3699.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">đêm</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thế hệ “x” giao mùa</title>
		<link>http://giaitrisms.wordpress.com/2007/11/04/th%e1%ba%bf-h%e1%bb%87-%e2%80%9cx%e2%80%9d-giao-mua/</link>
		<comments>http://giaitrisms.wordpress.com/2007/11/04/th%e1%ba%bf-h%e1%bb%87-%e2%80%9cx%e2%80%9d-giao-mua/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 04 Nov 2007 12:17:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>giaitrisms</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phút Xao Lòng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaitrisms.wordpress.com/2007/11/04/th%e1%ba%bf-h%e1%bb%87-%e2%80%9cx%e2%80%9d-giao-mua/</guid>
		<description><![CDATA[

Hà Nội đã chớm đông, giây phút chuyển mùa khiến lòng xôn xao lạ. Đời người cũng vậy, mỗi lần đi qua một khúc giao mùa, lại thêm nhiều điều để cảm, để ngẫm. Để thoát khỏi tiếng thở dài khe khẽ mà nhắc em: Giao mùa rồi, em hãy giữ gìn!
Mùa thu năm nay [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=giaitrisms.wordpress.com&blog=2009241&post=132&subd=giaitrisms&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><h2><a href="http://quanthoigian.wordpress.com/2007/10/29/giao-mua/" rel="bookmark" title="Thế hệ “x” giao mùa"><br />
</a></h2>
<p class="snap_preview"><em>Hà Nội đã chớm đông, giây phút chuyển mùa khiến lòng xôn xao lạ. Đời người cũng vậy, mỗi lần đi qua một khúc giao mùa, lại thêm nhiều điều để cảm, để ngẫm. Để thoát khỏi tiếng thở dài khe khẽ mà nhắc em: Giao mùa rồi, em hãy giữ gìn!</em></p>
<p>Mùa thu năm nay nghe chừng dài hơn, đậm chất thu hơn. Cuối mùa, hoa sữa nồng nàn tỏa hương hết mình cho một đời hoa giản dị.</p>
<p>Thời khắc giao mùa, cái lạnh thấm vào mỗi thớ thịt cuộc sống. Khi ấy, tôi lại vô thức đắm chìm trong hồi ức. Quá khứ không còn là những đoạn phim quay chậm rãi mà hiện lên ngay trước mắt, trong từng cử động con người. Khi ấy, lòng xôn xao lạ, tôi lại ngỡ như mình 15 hay 18 tuổi, những thời khắc “giao mùa” của cuộc đời.</p>
<p style="text-align:center;"><img src="http://quanthoigian.files.wordpress.com/2007/10/sv.jpg" alt="Thời trong sáng" /></p>
<p>8x thuở 15 tuổi, đỏ mặt ngượng ngùng khi bắt gặp ánh mắt cậu bạn cùng lớp. Bó hoa sinh nhật trao nhau vội vàng, để khi về nhà chậm rãi nâng niu. Suốt ba năm, người e thẹn, kẻ bối rối. Giờ gặp nhau cười xòa vì kỉ niệm quá đỗi nhẹ nhàng.</p>
<p>9x 15 tuổi, khái niệm “thích” dường như biến mất. Cô em gái về nhà kể chuyện bạn bè với chị bằng giọng trẻ con: “Cái M. với thằng T. lớp em yêu nhau mà ngồi trong lớp tự nhiên như ngoài công viên, kinh ơi là kinh!”.</p>
<p>Nghĩa là, trên mức bạn là yêu. Nhớ khi trước, vì thích nên gọi “bạn ấy” bằng tên riêng. Bây giờ, vì hiếm có khái niệm thích nên tên riêng không được “trọng dụng”. Bởi vì “yêu” nên gọi nhau là vợ và chồng, nghe mới tình cảm và “ra dáng người lớn” làm sao!</p>
<p>Khúc “giao mùa” của cuộc đời là sự biến chuyển rõ rệt về nhận thức và lối sống. Giao mùa của 7x và 8x đặt trong thời khắc của sự phát triển xã hội, bởi vậy, mọi thứ gần như đi theo trong khuôn khổ nếp nghĩ Á Đông, phần nào rụt rè với những chiếc máy tính đầu tiên được kết nối internet, với vài thư viện nhỏ, ít tài liệu nước ngoài, với hiếm hoi những tài liệu giáo dục giới tính, với xe đạp cà tàng loanh quanh phố xá…</p>
<p>Còn giờ đây, khi đất nước đã “hội nhập”, cũng có nghĩa là các em có đủ điều kiện để phát triển toàn diện, có những định hướng để “nuôi lớn” tâm hồn cùng trí óc, cả những xu hướng du nhập từ bên ngoài cùng luồng văn hoá thời kì mở cửa.</p>
<p>Gần đây, một số nhà chuyên môn có tâm huyết với “cái hồn” và bản sắc văn hóa của đất nước trăn trở và lên tiếng vì sự ô nhiễm môi trường ngày càng nặng nề. Nhìn lại mới thấy, quả đúng là như vậy. Ô nhiễm đang rõ nét dần trên nhiều mặt: môi trường sinh thái và môi trường sống, “môi trường văn hoá”của tâm hồn.</p>
<p>Cũng dễ dàng để thừa nhận rằng, sự nhạy bén của 9x thực sự vượt trội so với thế hệ 7x hay 8x chúng tôi. Còn nhớ khi trước, với sự ưu ái dành cho lớp có liên kết với nước ngoài, chúng tôi được tài trợ một phòng máy kết nối internet. 27 cô cậu học trò trung học phổ thông hân hoan và luống cuống trước hơn chục chiếc máy tính. Suốt cả tháng trời vẫn còn bối rối với những thao tác trong hòm thư điện tử của mình.</p>
<p>Bây giờ, cô bạn du học bên Pháp mỗi tối đều chat và nhảy Audition với cậu em bảy tuổi ở nhà. Bố mẹ đã nhiều tuổi, ngại cập nhật thông tin, bớt phần lo lắng, khi rảnh lại giục cậu con trai mở máy tính lên mạng để cả nhà “chat voice” với chị, hoặc gửi email cho chị giúp bố mẹ.</p>
<p>Nhưng những trào lưu và xu hướng sống quá “hiện đại” đang tràn lan một cách khó kiểm soát, trong một môi trường xã hội phức tạp, ô nhiễm, đi ngược lại với cách nghĩ và nếp sống nhân văn Á Đông.</p>
<p>8x, khi 18 tuổi vẫn đỏ mặt cất vội cuốn sách nhỏ dành cho bạn gái, nhà trường phát vào trong cặp, lén lút như người mắc tội. Con trai thì chỉ bàn luận những vấn đề “tế nhị” khi túm năm tụm ba ở nhà một đứa bạn Không thể biết trước thế hệ “x” sau mình lại có lối nghĩ, lối sống cởi mở và đôi khi “thoáng” đến vậy.</p>
<p>Trên một diễn đàn giáo dục giới tính, các thành viên không khỏi giật mình khi một thành viên quen thuộc, rất “am hiểu” và không ngại ngần trao đổi kinh nghiệm, ngay cả ở các chủ đề nhạy cảm của những người đã lập gia đình (chủ yếu là nơi cánh mày râu bàn luận), lại là một em gái 16 tuổi.</p>
<p>Và dường như quá tự tin trước vẻ đẹp tự nhiên của mình, nhiều nữ sinh 9x và cuối thế hệ 8x rất vui khi được tung lên mạng những bức ảnh tự chụp hở hang, gợi dục, như một cách thể hiện sự tự hào về hình thể bản thân và “style” riêng.</p>
<p>Mỗi lần đi qua một khúc “giao mùa” của cuộc đời, lại thêm nhiều điều để cảm, để ngẫm. Nhưng nhìn nhận bản thân, nhìn nhận cuộc sống qua mỗi thế hệ “x” dường như những vẻ đẹp truyền thống hao hụt dần, bị lấn át bởi những điều mà đến giờ, tuy đã hội nhập, xã hội Việt Nam vẫn khó lòng chấp nhận.</p>
<p>Cũng giống như khi giao mùa, những cơn nóng lạnh bất thường khiến người ta thích thú hoặc khó chịu, khiến lòng bâng khuâng niềm vui hay chùng xuống nỗi buồn xa vắng, thì vào thời khắc thấy mình thêm tuổi mới, lại băn khoăn không biết viết gì vào trang đời còn thơm hương nguyên khôi ấy.</p>
<p>Khi ấy, cần một một chiếc khăn ấm áp trìu mến choàng lên cổ, để giữ hơi ấm cho lúc sang mùa. Khi ấy, cần những lời nhẹ nhàng nhắc nhở, động viên: Giao mùa rồi, em hãy giữ gìn!</p>
<p>Theo <strong>Khánh Chi </strong>(vietnamnet.vn)</p>
<p>Theo quanthoigian.com</p>
<img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/categories/giaitrisms.wordpress.com/132/" /> <img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/tags/giaitrisms.wordpress.com/132/" /> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/giaitrisms.wordpress.com/132/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/giaitrisms.wordpress.com/132/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/giaitrisms.wordpress.com/132/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/giaitrisms.wordpress.com/132/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/giaitrisms.wordpress.com/132/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/giaitrisms.wordpress.com/132/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/giaitrisms.wordpress.com/132/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/giaitrisms.wordpress.com/132/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/giaitrisms.wordpress.com/132/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/giaitrisms.wordpress.com/132/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=giaitrisms.wordpress.com&blog=2009241&post=132&subd=giaitrisms&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://giaitrisms.wordpress.com/2007/11/04/th%e1%ba%bf-h%e1%bb%87-%e2%80%9cx%e2%80%9d-giao-mua/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/67e3b6de2c6b184b94203c8b5da33881?s=96&#38;d=monsterid" medium="image">
			<media:title type="html">giaitrisms</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://quanthoigian.files.wordpress.com/2007/10/sv.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Thời trong sáng</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>