Đừng hỏi anh ” vì sao, vì sao ” em nhé !


Có những câu hỏi của em anh không thể trả lời. Chẳng phải vì anh hay dối trá. Vì anh quá chân thành đó thôi.

Lúc nào anh cũng muốn ôm em vào lòng và nói: “Anh yêu em”. Nhưng đã trên một lần em hỏi lại: “Vì sao anh lại yêu em?”. Anh… cứng lưỡi. Anh chẳng phải là người giỏi ứng phó. Chẳng lẽ anh lại nói: anh yêu em vì cái miệng hay mím chặt bướng bỉnh, vì cái cách em phóng xe máy ào ào đến gặp anh với đầu tóc tơi tả, vì cái cách em dọa nạt “anh muốn ăn đòn phải không”,… Trời, anh làm sao mà trả lời cho hết. Mà nếu nói là “yêu em vì đó là em”, thì em lại bỉu môi “anh học đòi nói khoác”

“Tại sao lại nhìn chằm chằm em như thế?”. Cái mà em gọi là “chằm chằm” đó chứa đựng bao yêu thương anh dành cho em. Chẳng lẽ em không nghe người ta nói: con trai yêu bằng mắt? Anh không muốn thú nhận rằng nhiều lúc em làm cho anh không còn biết những gì khác còn tồn tại ở bên mình. Anh chỉ muốn ngồi nhìn em thật lâu. Anh cũng muốn giấu diếm một sự thật là đôi lúc anh nhìn em để thỏa mãn những khát khao thầm kín của một thằng đàn ông đang đến tuổi “gần người yêu… vi bất thiện”.

“Tại sao hôm qua anh không đến?” “Anh bận”. “Bận gì mà có mỗi ngày cuối tuần cũng quỵt luôn, để em ở nhà một mình”. Em đâu biết rằng hôm qua anh cũng một mình ngồi ôm chiếc tivi. Tự dưng chẳng muốn đi chơi với bạn bè. Anh phải kìm nén sự mong nhớ và ước muốn gặp em để tạo khoảng trống. Những khoảng trống sẽ làm chúng ta cần nhau hơn.

“Anh yêu em nhiều lắm” “Thế anh yêu nhiều đến mức nào?”. Lại hỏi, và lại nhướn đôi lông mày quen thuộc ấy lên để thúc giục câu trả lời. Anh chợt lúng túng, cúi đầu lãng tránh. Ừ nhỉ, đến anh, anh cũng không biết là nhiều đến mức nào. Anh chẳng thể phát minh ra một dụng cụ nào để em đo đếm tình yêu. Anh cũng không thể mở ra miệng để nói những câu trơn tru kiểu như: “Yêu đến mức có thể trèo lên trời hái sao cho em ngắm hay nhảy vào miệng núi lửa nhặt vàng cho em đeo”. Chỉ biết rằng anh không thể nói câu nào thật lòng bằng câu anh hay nói: “Anh yêu em nhiều lắm”.