CHUYÊN TRANG GIẢI TRÍ TỔNG HỢP

RAO VẶT MIỄN PHÍ – VUI CHƠI GIẢI TRÍ – CHIA SẼ KINH NGHIỆM – CUỘC SỐNG QUANH TA

CÂU CHUYỆN VỀ 1 BỨC TRANH GÂY CHẾT NGƯỜI

8 Comments

Đang lang thang trên mạng thì vô tình click vào 1 cái link và nó đưa tớ đến bài viết này, vốn bản tính tò mò nên tớ đã ngồi xem, điều đầu tiên đập vào mắt đó là 1 bức tranh vẽ 1 cô gái rất đẹp…Và tớ chợt nhận ra là mình đã nhìn thấy bức tranh này ở đâu đó ko chỉ 1 lần, chỉ có điều hồi đó tớ chưa biết nó la` 1 bức tranh gây chết ng`.Chưa nói ji` tới việc nó khiến cho nhiều ng` sau khi xem xong bị ám ảnh mà chết, nhưng về mặt nghệ thuật thì quả thật nó rất tuyệt vời….


1 GƯƠNG MẶT QUÁ ĐẸP VỚI LÀN TÓC XOÃ DÀI, 1 ĐÔI MẮT XANH VƯƠNG VẤN CHÚT GÌ ĐÓ ĐƯỢM BUỒN…, tớ đã ko rời mắt khỏi bức tranh mất 1 lúc, lần đầu tiên 1 bức tranh khiến tớ phải ngắm nhìn kĩ đến vậy… Theo truyền thuyết, những ai đã biết về/xem qua/lưu giữ bức tranh này dù chỉ 5 giây mà không tìm được 9 người khác đọc về/xem qua/lưu giữ bức tranh này thì một lúc nào đó trong cuộc đời sẽ bị ám ảnh từ đó cho đến chết!

Tớ ko rõ điều này có thật hay ko, nhưng tớ đã xem và ko muốn rời mắt khỏi nó….
Tớ ko muốn chết sớm nhưng đằng nào cũng xem xong bức tranh này rồi nên tớ muốn ngồi đọc nốt…

Trước khi mọi người đọc entry này tớ có đôi điều:

-Nếu bạn tin thì tốt nhất ko nên đọc

-Nếu bạn ko tin thì…đọc làm ji`…

-Nếu bạn nửa tin nửa ngờ thì chắc chắn bạn sẽ…đọc.^_^.

-Sau này nếu đột nhiên nghe tin tớ die thì chắc mọi người cũng hiểu vì sao rồi chứ?

-Chủ nhân của blog kia sau 1 tháng post bài về bức tranh này h vẫn sống nhăn và hàng ngày vẫn chăm chỉ blogging…

VÀ CÂU CHUYỆN BẮT ĐẦU….

Chuyện kể rằng 1 người họa sỹ ở Pakistan bị vợ phát hiện ngoại tình, bà ta quá buồn bã và tự tử. Sau khi vợ chết, ông ta vô cùng hối hận và ngày nào cũng ngồi vẽ hình bà ta trong phòng một mình. Sau hơn 1 tháng tự giam mình trong phòng, cuối cùng ông ta cũng đã hoàn thành xong bức tranh người vợ của mình, đồng thời lúc đó ông cũng ra đi mãi mãi vì kiệt sức…

Bức tranh người vợ của ông ta mang một vẻ đẹp huyền bí, huyền bí nhất chính là đôi mắt bà ta, nó như long long ánh lệ, thể hiện một nỗi buồn sầu thảm của cuộc tình đau khổ giữa 2 vợ chồng. Ánh mắt ấy chính là ánh mắt của vợ người họa sỹ khi bắt gặp chồng mình ngoại tình.

Chính sự kỳ bí đó, bức tranh đã được 1 người phụ nữ giàu có mua về. Bà ta rất thích bức tranh, luôn ngắm nhìn nó. Bỗng 1 ngày kia người ta thấy bà ta la hét kinh khủng, đập phá đồ đạc trong nhà và hét lên: “Bà ta đã về rồi, bà ta đã về rồi…”… Ngay sau đó, người ta đã đưa bà vào nhà thương điên. 1 ngày sau thì bà ta chết.

Và rồi bức tranh tiếp tục được lưu truyền qua nhiều người: 1 họa sỹ , 1 người thợ may, 1 tỷ phú, 1 nhân viên lập trình,… và tất cả họ đều có tình trạng chung như người đầu tiên, đó là đều phát cuồng sau khi xem tranh và chỉ sau đó vài ngày là chết.

Kể từ đó bức tranh đã được người ta vứt đi một nơi nào đó không biết đến. Cách đây 5 năm, khi xuất hiện trên mạng internet, bức tranh đã làm hơn 2.000 người chết mà trên desktop, trong tay có hình bức tranh này. Thế rồi, cơ quan bảo Nhưng thời gian gần đây, bức tranh ấy lại xuất hiện trên mạng và tình trạng trên lại diễn ra. Bức tranh này sau khi xuất hiện đã cướp đi mất hơn 999 bloggers chỉ sau 1 tháng…

Và đây là
“Bức tranh gây chết người” (hay còn có những tên gọi khác như bức tranh tử thần, bức tranh sát thủ, bức tranh nữ thần chết):

https://i0.wp.com/img214.imageshack.us/img214/7464/buctranhchetnguoixr9.jpg

ĐÔI MẮT ĐẸP TUYỆT VỜI PHẢI KHÔNG NÀO?
CÂU CHUYỆN THỨ 2 VỀ MỘT BÀI HÁT GÂY CHẾT NGƯỜI…

Nhạc%20sĩ%20dương%20cầm%20Rezso%20Seress-%20Tác%20giả%20Chủ%20nh�t%20buồn
Nhạc sĩ dương cầm Rezso Seress– Tác giả Chủ nhật buồn’

Chủ nhật buồn (phiên bản gốc tiếng Hungary: Szomorú Vasárnap; tiếng Anh: Gloomy Sunday) là một bài hát do nhạc sỹ dương cầm người Hungary tên là Rezso Seress sáng tác để diễn tả tâm trạng thất tình của mình. Nhưng Seress không ngờ rằng bài hát của ông bị “kết tội” là nguyên nhân làm cho hàng trăm người tự tử. Vì thế, nó được mệnh danh là “Bài hát thần chết”. Nó còn được biết đến dưới cái tên Bài ca tự sát của người Hungary (tiếng Anh: Hungarian Suicide Song)


Một buổi chiều Chủ Nhật mùa đông, cách đây đã mấy năm rồi, tôi lang thang vô định. Và điểm dừng chân cuối cùng là tại một quán internet. Cũng như mọi ngày, tôi chat với một vài người bạn trong cái danh sách ngắn lũn cũn của mình. Và hôm đó tôi đã quen một người bạn. Đó là một bạn gái. Qua những lời tán gẫu ngắn ngủi, tôi thấy bạn ý thật buồn. Hình như bạn ý đang có một tâm sự gì đó dấu chặt trong lòng…Trước khi thoát, bạn gái mới quen có gửi cho tôi một bài hát. Đó là một ngày Chủ nhật u ám, bầu trời xám xịt và gây cho con người ta cảm giác bất an… Trong danh sách của tôi, không bao giờ nick của người bạn gái lạ kia sáng lên một lần nữa. Và dường như tôi đã quen với việc nick đó luôn có một màu xám.

Cho đến tận hôm nay, tôi mới nhớ về cái ngày của quá khứ đó. Chỉ khi tôi đọc được tài liệu về bài hát bạn gái đã gửi. Đó là bài hát: “Gloomy Sunday” (Ngày chu nhật u ám) (tiếng Hungari là “Szomorú Vasárnap”).

Theo như những lời kể lại và theo những hồ sơ liên quan, bài hát này có ma lực khiến cho người ta muốn hoặc có dũng khí hơn để tự tử. Lần đầu tiên xâm nhập thị trường Mỹ, nó đã sớm được mệnh danh là “Hungarian Suicide Song”. Sự thật của nó thực sự không đến mức như những gì người ta đồn đại. Danh tiếng hãi hùng này chủ yếu là do sự bùng nổ của internet, và do các mánh khoé quảng cáo của những nhà sản xuất đĩa nhạc. Nhưng sự thật của nó đến đâu???

“Gloomy Sunday” là tên của một bài hát kể về 1 tình yêu đã mất. Thật đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chủ Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi 1 nhà soạn nhạc tên là Reszo Seress.

Reszo thường nằm nguyên ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu cao thượng của anh. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu của mình, nên vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chốị Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời. Khi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay – đủ hay để được đưa vào đĩa nhạc thời bấy giờ.

Khi Reszo cố gắng bán “Gloomy Sunday”, thoạt đầu anh đã gặp nhiều khó khăn khi tìm người tiêu thụ. Các nhà sản xuất đĩa nhạc cho rằng bài hát nghe rất lạ và quá buồn thảm để trở thành 1 đĩa nhạc có giá trị.

Một nhà sản xuất đã viết rằng: “Có cả một mối tuyệt vọng bị cưỡng ép thật kinh khủng trong bài hát ấy. Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đem lại điều gì hay ho cho người nào nghe bài hát ấỵ” (There’s a sort of terrible compelling despair about it. I don’t think it would do anyone anyone any good to hear a song like that.)

Nhưng không vì thế mà Reszo ngừng cố gắng để tìm mối tiêu thụ. Cuối cùng, anh ta đã tìm được 1 nhà sản xuất chịu phát hành nhạc của anh. Khi bài hát được tung ra thị trường cũng là lúc nhiều sự việc lạ lùng bắt đầu xảy ra.

Một người đàn ông đang ngồi trong 1 quán café đông đúc tại Budapest đòi ban nhạc chơi bản “Gloomy Sunday”. Người đàn ông ngồi tại bàn ông ta vừa nhấp rượu champagne vừa lắng nghe bài nhạc. Khi bản nhạc chấm dứt, người đàn ông trả tiền, rời khỏi quán, và vẫy 1 chiếc xe taxi. Vừa ngồi vào trong xe, ông ta liền lôi ra 1 khẩu súng và tự kết liễu đời mình.

Vài ngày sau đó, một cô gái bán hàng thật trẻ đã tự treo cổ tại Berlin. Nằm phía dưới chân của cô gái là tờ nhạc của bài “Gloomy Sunday” .

Một nam diễn viên đang có mối tình hạnh phúc, trong một lần uống rượu với bạn bè, nghe xong bản nhạc liền ra hồ tự vẫn. Trên mặt hồ, tờ nhạc của bài “Gloom Sunday” vẫn nổi bồng bềnh.

Một cô thư ký xinh đẹp tại New York tự tử trong căn apartment bằng hơi ga đã để lại một mẩu giấy nhỏ xin yêu cầu bản nhạc “Gloomy Sunday” được chơi vào buổi lễ an táng cô.

Khắp thế giới, có nhiều bài tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ây. Ca sĩ chết trong lúc hát. Người ta chết trong lúc nghe.

Cuối cùng thì công ty truyền thông Anh Quốc phải cấm hẳn bài “Gloomy Sunday” vào những buổi phát thanh thường lệ trên làn sóng. Công ty này không thể làm ngơ trước những lời phiền hà đến từ bài hát ấy.

Nhiều hệ thống viễn thông Hoa Kỳ cũng nhanh c*h*o***ng làm giống vậy. Mười lăm quốc gia khác đã đâm đơn kiện bài hát. Các luật sư quanh thế giới đã tranh luận rằng người soạn nhạc của bài hát có nên chịu trách nhiệm cho hàng loạt cái chết là hậu quả của sự sáng tạo của anh ta hay không. Nhưng khi các đài radio cố gắng hủy bỏ bài hát thì nó càng trở nên phổ biến hơn. Người ta còn cảm thấy hào hứng hơn khi nghe bài hát “tự tử” này (suicide song).

Bài hát dường như ảnh hưởng mọi người không phân biệt gì đến tuổi tác hay tầng lớp. Một người đàn ông 80 tuổi tự hủy diệt đời mình bằng cách nhảy từ cánh cửa sổ lầu bảy xuống trong khi bài nhạc đang hát. Một cô gái 14 tuổi chết đuối khi trong tay còn cầm một bản copy của bài “Gloomy Sunday”.

Một nạn nhân trẻ tuổi khác, một cậu bé sai vặt người Ý, đang đi ngang một người ăn xin trên lề đường đang hát bản nhạc “Gloomy Sunday” đột nhiên dừng lại, để chiếc xe đạp của cậu sang một bên, tiến dần đến chỗ người ăn xin và cho ông ta hết số tiền mà cậu đang có. Sau đó chẳng một lời nào, cậu bé đi đến một cây cầu gần đấy và tự nhảy xuống tìm lấy cái chết.

Báo chí lượm lặt hết tất cả những câu chuyện và gửi phóng viên đến phỏng vấn Reszo và hỏi anh ta nghĩ gì về điều ấy. Nhưng Reszo cũng bàng hoàng như bao người khác. Anh ta cũng chẳng hiểu vì sao bài hát của mình đã gây ra nhiều điều bất thường đến vậy.

Từ đó, người soạn nhạc dường như bị truyền nhiễm những điều bất lành theo sau bài nhạc bất cứ khi nào và nơi đâu khi bản nhạc được chơi lên. Khi bài “Gloomy Sunday” trở thành một “top hit” trong tuần, Reszo đã viết một lá thư gửi cho người yêu cũ của chàng và xin thêm một cơ hội nữa để nối lại mối duyên xưa.

Ngày hôm sau, người ta tìm thấy thi hài của cô gái trẻ đã chết vì uống thuốc quá liều lượng. Bên cạnh cô ta là một tờ giấy với nét chữ nghệch ngoạc trên ấy nhưng còn có thể đọc được. Đó là tên của bài nhạc “Gloomy Sunday”.

Đến lúc này thì Reszo chẳng còn nghi ngờ gì về bài hát mang đầy tính nguyền rủa của chính mình. Lần đầu tiên trong đời, Reszo cố gắng thu hồi lại bài nhạc để nó khỏi bị lan ra nhiều thêm. Nhưng tất cả mọi nỗ lực của anh đều không thành. Bài hát càng bị cấm, nó lại càng trở nên phổ biến hơn. Những bản copy lậu được bày bán trên đường phố như một loại trái cấm.

Trong mỗi quốc gia, số người chết lại càng gia tăng. Bài hát đã đem lại nhiều lời đồn đại chết người đến nỗi các nhạc sĩ không dám chơi bài ấy hay thậm chí các ca sĩ cũng sợ không dám hát.

Thời gian trôi quạ Chiến tranh thế giới lần thứ 2 bùng nổ và người ta cũng bắt đầu quên đi bài hát ấy. Dần dần, cơn sốt bài hát được lắng dịu xuống.

Vào thời điểm này Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc quyết định nới lỏng lệnh cấm bài hát. Đài BBC cho phát thanh “Gloomy Sunday” trên làn sóng điện, nhưng bấy giờ bài nhạc chỉ còn là một hợp tấu khúc (orchestral piece). Từ ấy bài hát được sửa lại theo lối hoà âm hợp khúc nàỵ

Cũng bài nhạc được sửa lại theo kiểu version mới này được phát ra và cứ lập đi lập lại hàng giờ trong một căn apartment nhỏ. Người cảnh sát đi tuần gần đấy cứ phải nghe mãi một bài hát và lấy làm lạ. Tiếng âm nhạc phát ra từ cánh cửa sổ của một hộ apartment trên con phố mà người cảnh sát tuần tiễu. Cảm thấy lạ vì người nào có thể nghe mãi một bài hát cứ hát đi hát lại mãi thật nhiều lần mà không ngừng nghỉ, người cảnh sát cuối cùng quyết định điều tra.

Khi viên cảnh sát bước vào căn nhà, “Gloomy Sunday” đang được hát trên dàn máy hát xoay tròn tự động. Thân thể của một thiếu phụ đang nằm cạnh chiếc bàn nơi để chiếc máy hát đang chạỵ. Người thiếu phụ đã chết với một liều thuốc ngủ cực mạnh.

Đây mới chỉ là một bắt đầu của hàng loạt cuộc tự tử khác nối tiếp. Một lần nữa, Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc phải ra cấm lệnh đối với bài hát.

Giờ đây thì Reszo Seress đã trở thành một người luôn bị ám ảnh bởi những cái chết do bài hát của anh ta gây nên.

Có hơn 100 người chết sau khi nghe bài hát “Gloomy Sunday”. Bài hát vẫn có thể được nghe từ thời này sang thời khác. Gần đây, số tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy không còn nữa. Có lẽ lời nguyền năm xưa đã hết linh nghiệm chăng? Có thể là vậy. Nhưng nếu bạn đang ở trong một quán bar nào đó và khi nghe người disc jockey bảo rằng bài nhạc cũ kỳ lạ “Gloomy Sunday” sắp được chơi, tôi thành thật khuyên bạn nên bước ra ngoài và tham gia những trò chơi khác thì tốt hơn.

Còn một vấn đề mà bạn cũng nên biết là ông Rezso Seress, người viết ra bài nhạc nầy tự tử vào năm 1968…

Hầu như năm nào cũng có ca sĩ cover bài hát Gloomy Sunday nhưng có lẽ giai điệu chết c*h*o***c hoàn thiện nhất bởi Billie Holiday. Để giảm bớt nỗi u uất trong bài hát, Billie Holiday đã thêm một đoạn để tạo âm hưởng mơ màng trong giai điệu: “Dreaming, I was only dreaming”. Nhưng, hình như đó là số mệnh, Giai điệu chết c*h*o***c đã được thêm nốt nhạc cuối cùng để hoàn thiện. Số người tự tự vì ca khúc ngày càng tăng lên, không lời giải thích, không có cơ sở khoa học…Bài hát đã bị cấm trên các đài phát thanh….

Còn đây là 1 số thông tin khác mà tớ tìm kiếm đc trên wiki

Hoàn cảnh ra đời

Một chiều buồn cuối năm 1932, bầu trời Paris thật ảm đạm, mưa nặng hạt và lạnh lẽo. Nhạc sỹ dương cầm Rezso Seress ngồi chơi đàn dương cầm bên cửa sổ. Một giai điệu chợt xuất hiện trong đầu ông và nửa tiếng đồng hồ sau, bài Chủ nhật buồn ra đời.

Bài hát của ông nói về tâm trạng đau khổ của một người thất tình “ngồi một mình, nghe hơi mưa” và “đợi chờ không nguôi ngoai” và cuối cùng là “chủ nhật nào, tôi im hơi… đến với tôi thì muộn rồi“.

Bài hát ban đầu bị các hãng thu băng từ chối vì “nhạc và lời quá buồn thảm”. Phải mất vài tháng trời, Seress mới tìm được một hãng băng đĩa nhận lời mua bài hát đó và phát hành tại nhiều thành phố lớn trên thế giới.

Những ảnh hưởng của bài hát

Khi bài hát được tung ra thị trường, bắt đầu xuất hiện những chuyện kì lạ. Tại Berlin (Đức), một thanh niên sau khi nghe bài Chủ nhật buồn đã phàn nàn với bạn bè rằng anh ta bị ám ảnh bời nhạc và lời của nó. Anh rơi vào trạng thái trầm cảm và không sao thoát ra được. Cuối cùng anh ta dùng súng bắn vào đầu tự vẫn.

Vài ngày sau, cũng tại Berlin, người ta phát hiện một cô gái treo cổ tự tử và dưới chân cô là bài Chủ nhật buồn. Báo chí bắt đầu loan tin về hiện tượng này, và liên tiếp các vụ án tương tự xảy ra ở nhiều nơi trên thế giới như Hungary, Pháp, . Bản thân Seress cũng rất kinh ngạc và không tin vào điều này.

Nhưng khi người ta thống kê được hàng trăm vụ tự tử khắp thế giới có liên quan đến bài hát của Seress thì ông bắt đầu hoảng sợ thực sự.

Lệnh cấm lưu hành bài hát đã được nhiều nước như Anh, đưa ra. Nhưng càng cấm thì bài hát càng nổi tiếng và danh sách những nạn nhân ngày càng dài thêm, ở mọi lứa tuổi, ngành nghề, màu da…

Có tới 15 quốc gia đâm đơn kiện tác giả Seress buộc tội ông có liên quan đến những cái chết đó.

Cơn sốt bài hát Chủ nhật buồn lên đến đỉnh điểm vào năm 1936. Bất chấp lệnh cấm, bản copy của bài hát được bày bán khắp nơi trên đường phố Paris. Những lời đồn đại làm cho nhiều ban nhạc và ca sỹ không dám hát bài hát “chết c*h*o***c” này.

Nhạc sỹ Seress sau đó đã cố gắng thu hồi bài hát của mình nhưng không thành công. Sau này, chính Seress cũng tự tử vào năm 1968.

Giải mã điều bí mật

Các nhà nghiên cứu cho biết âm nhạc, điện ảnh, trò chơi… có thể tác động đến tâm lý của con người, nhưng không phải là quyết định. Thời kỳ đó, và châu Âu đang trong giai đoạn phát triển công nghiệp. Bối cảnh xã hội bị khủng hoảng kinh tế sau Đệ nhất thế chiến, nạn thất nghiệp gia tăng, hậu quả của chiến tranh gây ra sự chết c*h*o***c, thương vong… Sự khủng hoảng xã hội sâu rộng này được thể hiện rõ nét với sự lên ngôi của học thuyết Hiện sinh. Điều này tác động mạnh lên tâm lý của dân chúng và đẩy nhiều người trong số họ rơi vào tạng thái mất phương hướng, trầm cảm, thất vọng trong cuộc sống.

Trong bối cảnh đó chỉ cần thêm một tác động nhỏ từ bên ngoài như âm nhạc, phim ảnh… có nội dung buồn thảm là có thể đẩy họ đến một quyết định tiêu cực.

Bài hát Chủ nhật buồn rất ảm đạm chính là “giọt nước làm tràn ly”. Thêm nữa là sự cộng hưởng thêu dệt của dư luận đã tạo nên cái “mốt tự tử” vào thời kỳ đó.

Các nhà tâm lý học cho rằng hiện tượng tự tử thời kỳ đó là do bối cảnh xã hội khủng hoảng tác động mạnh lên tâm lý con người và bản thân bài hát Chủ nhật buồn, cũng như cái chết của tác giả chỉ là một biểu hiện bề mặt của cuộc khủng hoảng đó.

Thực tế cho thấy, sau Đệ nhị thế chiến, không còn hiện tượng tự tử vì bài hát Chủ nhật buồn nữa. Lệnh cấm bài hát này cũng đã bị bãi bỏ từ lâu…

Gloomy Sunday

Sunday is gloomy, the hours are slumberless
Dearest of shadows I live with are numberless
Little white flowers will never awaken you
Not where the dark coach of sorrow has taken you
Angels have no thought of ever returning you
Would they be angry if I thought of joining you?
Gloomy Sunday
Gloomy sunday, with shadows I spend it all
My heart and I have decided to end it all
Soon there’ll be prayers and candles are lit, I know
Let them not weep, let them know,that I’m glad to go
Death is a dream, for in death I’m caressing you
With the last breath of my soul, I’ll be blessing you
Gloomy Sunday
Dreaming
I was only dreaming
I awake and I find you asleep and deep in my heart
Dear…
Darling, I hope that my dream hasn’t haunted you
My heart is telling you how much I wanted you
Gloomy Sunday
It’s absolutely gloomy Sunday
Gloomy Sunday Click vô đây để nghe (nếu có nhu cầu): Gloomy Sunday


Lời bái hát là một lời phản kháng lại sự sợ hãi của con người trước cái chết. Ca từ là lời của người sẽ chết, để được gặp một người đã chết. Và dường như nó có một sức mạnh toát ra từ ca từ, từ giai điệu, để đưa con người vào thế giới khác…
…Bài ca là những lời cuối cùng của tác giả khi viết cho người yêu mình, một cô gái đã chết vì tự sát. Hoàn thành tác phẩm bất tử, tác giả cũng chọn cho mình cách giải thoát khỏi đau đớn và dằn vặt…

 

Chuyện kể rằng 1 người họa sỹ ở Pakistan bị vợ phát hiện ngoại tình, bà ta quá buồn bã và tự tử. Sau khi vợ chết, ông ta vô cùng hối hận và ngày nào cũng ngồi vẽ hình bà ta trong phòng một mình. Sau hơn 1 tháng tự giam mình trong phòng, cuối cùng ông ta cũng đã hoàn thành xong bức tranh người vợ của mình, đồng thời lúc đó ông cũng ra đi mãi mãi vì kiệt sức…

Bức tranh người vợ của ông ta mang một vẻ đẹp huyền bí, huyền bí nhất chính là đôi mắt bà ta, nó như long long ánh lệ, thể hiện một nỗi buồn sầu thảm của cuộc tình đau khổ giữa 2 vợ chồng. Ánh mắt ấy chính là ánh mắt của vợ người họa sỹ khi bắt gặp chồng mình ngoại tình.

Chính sự kỳ bí đó, bức tranh đã được 1 người phụ nữ giàu có mua về. Bà ta rất thích bức tranh, luôn ngắm nhìn nó. Bỗng 1 ngày kia người ta thấy bà ta la hét kinh khủng, đập phá đồ đạc trong nhà và hét lên: “Bà ta đã về rồi, bà ta đã về rồi…”… Ngay sau đó, người ta đã đưa bà vào nhà thương điên. 1 ngày sau thì bà ta chết.

Và rồi bức tranh tiếp tục được lưu truyền qua nhiều người: 1 họa sỹ , 1 người thợ may, 1 tỷ phú, 1 nhân viên lập trình,… và tất cả họ đều có tình trạng chung như người đầu tiên, đó là đều phát cuồng sau khi xem tranh và chỉ sau đó vài ngày là chết.

Kể từ đó bức tranh đã được người ta vứt đi một nơi nào đó không biết đến. Cách đây 5 năm, khi xuất hiện trên mạng internet, bức tranh đã làm hơn 2.000 người chết mà trên desktop, trong tay có hình bức tranh này. Thế rồi, cơ quan bảo Nhưng thời gian gần đây, bức tranh ấy lại xuất hiện trên mạng và tình trạng trên lại diễn ra. Bức tranh này sau khi xuất hiện đã cướp đi mất hơn 999 bloggers chỉ sau 1 tháng…

Và đây là “Bức tranh gây chết người” (hay còn có những tên gọi khác như bức tranh tử thần, bức tranh sát thủ, bức tranh nữ thần chết):

https://i0.wp.com/img214.imageshack.us/img214/7464/buctranhchetnguoixr9.jpg
Theo truyền thuyết, những ai đã biết về/xem qua/lưu giữ bức tranh này dù chỉ 5 giây mà không tìm được 9 người khác đọc về/xem qua/lưu giữ bức tranh này thì một lúc nào đó trong cuộc đời sẽ bị ám ảnh từ đó cho đến chết!

Khuyến cáo: Theo lời khuyên từ nguồn bài viết này, khi xem bức tranh thì nên có từ 2 người trở lên cùng xem (như thế sẽ không bị linh hồn của bà ta trong tranh làm phát cuồng) và cũng không nên nhìn vào cặp mắt của bà ta quá 5 phút/ngày trong 1 tháng liên tục. Ngoài ra, những ai không comment cũng sẽ bị bà ta tìm đến vì đã xem mà lờ đi (như thế là “coi thường” bà í). Nếu không nghe theo chỉ dẫn, có chuyện gì xảy ra thì OnlyU không chịu trách nhiệm…

 

8 thoughts on “CÂU CHUYỆN VỀ 1 BỨC TRANH GÂY CHẾT NGƯỜI

  1. toi tjn la nhu vay nen moi comment

    Like

  2. toi dem’nhjn` chj~ trong 10g

    Like

  3. nhin thi cung dep that, nhung sao nghe ron nguoi wa vay!

    Like

  4. nge cai bai` nay` nhu* dam va`o mon`

    Like

  5. có thật k nhỉ?um cứ tin là thật

    Like

  6. ui trui!bai nay ghe wa,hinh rat dep va co hon nhung toan mang so chet choc ko ah!!!

    Like

  7. Cám ơn bạn đã quan tâm, cái mà mình quan tâm là sự thú vị, nó có thể thú vị đối với người chưa bao giờ xem bức tranh này….hihi

    Like

  8. Toi nghi cai tua+ nhugn dong` mao` dau cua ban se khien nhieu nguoi to mo, tuy nhien ban cung co the bo dong cuoicung cua ban di, dung` co cau comment nhu the(bang chung’ la dong` do’ da lam giam hieu qua nhu the nao khi toi la nguoi duy nhat comment).
    Ca hai thu nay toi deu` da co cach day khoang 3 nam roi(vao loai dau tien tren dat nuoc nay, luc no moi dc dich+post) Toi thuogn xuyen xem buc tranh va ca nghe bai hat do (vi buc tranh thi qua dep, bai hat thi vi to mo) va toi hom nay van binh an nhu thuong, va nhieu nguoi khac cung vay, vi vay hay bo nhung dong ngo ngan ay di.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s