Giật mình vì một bài… tập làm văn

Nguồn: Blog Trong An

Một bạn đồng nghiệp vừa gửi cho tôi 2 bức ảnh chụp một bài kiểm tra tập làm văn của một học sinh. Ngoài chủ đề Tiếng Việt thật hay, người gửi không thuyết minh gì thêm.

Bài văn chỉ dài có 304 chữ, nhưng đã phản ánh quá nhiều điều về quan niệm sống của một cậu học trò thời nay và nền giáo dục của chúng ta.

Đề bài: Giới thiệu một loài hoa hoặc một loài cây mà em thích.

Bài làm:

Hoa mà em thích chính là hoa cứt lợn, nó còn có tên là hoa ngũ sắc nhưng em gọi nó là hoa cứt lợn cho nó máu.

Bông hoa có những cái cánh nhỏ, mỏng và trắng nhụy hoa có màu vàng đậm, em thích hoa này bởi vì nó có nhiều đặc điểm riêng và cái mà em thích nhất chính là cái bông của nó, cái bông của nó ném nhau rất thích. Cứt lợn, một loài hoa sống đơn độc như những thằng nghiện ra đi tìm tiền tiêm chích, loài hoa này mọc thành bầy, ở đâu có mùi thối là ở đó có hoa cứt lợn bởi vì cứt lợn là một loài hoa rất bẩn.

Ở xưởng thuyền đâu đâu cũng mọc hoa này bởi vì ở đó đã từng một thời làm chỗ ỉa của một bầy lợn nên hoa này đã phát triển mạnh mẽ, hoa này trông rất giống thằng nghiện bởi vì nó có những cái bông nhọn không khác gì xi lanh, mỗi lần có một đoàn tàu đi qua, loài hoa này lại ngả xuống như nói rằng: “A ! có thuốc phiện để hít rồi”, rồi đoàn tàu qua đi hoa cứt lợn lại rúi thân mình vào những bông hoa khác để hít thuốc phiện, càng nghĩ lại càng thấy buồn cười, có một lần em nằm mơ thấy hoa cứt lợn chỉ là những cây cỏ bình thường thế rồi một thằng nông dân ra nhổ hết về nhà cho lợn ăn để thí nghiệm, ăn xong con lợn chạy ra đường tàu ỉa một bãi no nê, rồi từ đó hoa cứt lợn mọc lên và phát triển dần dần nhưng giờ đây cứt lợn sẽ không còn nữa bởi vì người ta đã chặt hết đi rồi.

Tuy không còn cái gì để ném nhau nhưng loài hoa đấy rất bẩn không thể tồn tại được (Hết bài – ĐVH).

Vài lời của người sưu tầm:

Bài tập làm văn làm của cậu học trò này được viết bằng thứ mực bút bi màu xanh, dài hơn một trang giấy học trò. Góc trên, bên phải của trang nhất ghi: Họ và tên học sinh là Vũ Hoàng Việt, học Lớp 8A. Trường THCS Nguyễn Trãi (không thấy ghi thuộc địa phương tỉnh, thành phố, hay thị xã nào). Nội dung bài viết cho ta thấy thêm một số thông tin về “tác giả” của nó:

– Cậu học trò nói trên khoảng 13 – 14 tuổi, được sinh ra và lớn lên tại thành thị miền Bắc.

– Ngôn từ mà cậu học sinh này dùng trong bài kiểm tra là những từ ngữ thô tục thậm chí thô bỉ, người nghe dễ liên tưởng đến lời lẽ của những người không được giáo dục, thiếu văn hóa.

Ngay cả việc lý giải cho cách gọi một loài hoa mà cậu ta lựa chọn cũng được cậu ta giải thích bằng cái thứ ngôn từ, bằng cái cách diễn đạt mà nhiều người vẫn gọi là “ngôn ngữ chợ búa” hoặc “ngôn ngữ đường xá”: “nó còn có tên là hoa ngũ sắc nhưng em gọi nó là hoa cứt lợn cho nó máu!”.

– Bài tập làm văn cho thấy cậu học sinh này có nắm được cách trình bày một bài tập làm văn theo lối trường quy.

– Bài văn có 3 phần mở bài, thân bài, kết luận.

Nhiều chỗ lẽ ra phải dùng dấu chấm, nhưng cậu ta đã dùng dấu phẩy. Nhưng nhìn chung những chỗ lỗi ấy không ảnh hưởng tới nội dung hay nói cách khác: không làm sai lạc ý.

Về phương diện hình thức và lối lập luận cũng có lớp lang, diễn đạt không trùng lặp, không rối rắm… Và cũng chính vì vậy, mà người đọc không khỏi không có cảm giác lạnh sống lưng khi trong thế giới mà cậu ta liên tưởng toàn là những thằng nghiện, bơm kim tiêm chích, thuốc phiện, hút và hít.

“Văn là người”, không ai có thể an lòng, khi biết có những thành viên thế hệ tương lai của đất nước lại có cảm nhận về cuộc sống và có lối diễn đạt kỳ quặc tới mức không thể nào tưởng tượng nổi như vậy. Xin chuyển bài viết này tới các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh học sinh và những ai tâm huyết với nền giáo dục nước nhà. (VTC/TTVH)

#buon-chuyen