Thư gởi người đến sau

Hôm nay lang thang vào mạng, tình cờ đọc được 1 bài viết rất thú vị. NDS post lên đây mời cả nhà cùng thư giãn:

Em thân mến,

Trước hết cho chị xin lỗi vì đã sơ suất để thằng cháu ngoại chào em bằng cô trong đám cưới hôm nay. Chị đã giải thích ngọn ngành cho cháu nghe rồi. Lần sau gặp, cháu sẽ chào em bằng bà trẻ.
Giờ này em và anh ấy chắc đang còn say sưa trăng mật ở Bangkok. Từ trước, em và anh ấy chỉ gặp nhau ở nhà nghỉ và sau này là ở căn hộ anh ấy thuê cho em trên phố Đội Cấn. Bây giờ về nhà của mình thì mọi việc sẽ khác hơn chút xíu. Chính vì thế, chị viết lá thư này cho em, hy vọng khi trở về em sẽ không bị bất ngờ.

Chị sẽ nói về mẹ trước nhé. Mẹ năm nay đã 84 tuổi, nhưng còn khoẻ mạnh và minh mẫn lắm. Mẹ là người phụ nữ yêu con nhất trên đời mà chị được biết. Phải chung chia với mẹ người “đàn ông tốt nhất trần gian”, em đừng nên hoài công tranh luận với anh ấy về bất kỳ việc làm gì của mẹ. Nhẹ nhàng thì anh ấy sẽ nói: “Sao em không vì anh mà chiều lòng mẹ?”. Còn nếu như em tiếp tục lấy vũ khí nước mắt ra khủng bố thì sẽ phải nghe những “tuyên bố” đầy kịch tính. Đại loại như: “Sai đúng gì thì cũng là mẹ tôi. Người ta chỉ thay được vợ chứ không thay được mẹ”.

Hồi chị mới về làm dâu, nhà chỉ có một phòng ngủ. Phòng khách ngăn một tấm ri-đô kê thêm một chiếc giường ba xà. Mỗi tuần hai tối, mẹ ra ngủ ở giường ngoài và chị được vào phòng trong với anh. “Của bền tại người con ạ. Làm vợ là phải biết lo giữ sức khoẻ cho chồng”. Bây giờ nhà đã xây lại, mẹ đã có phòng riêng. Nhưng phòng ngủ của anh chị vẫn luôn kê thêm chiếc giường nhỏ cho mẹ. Tối nào mẹ muốn ngủ với anh thì chị sang phòng các con.

Trách nhiệm của em bây giờ là phải sinh cho anh ấy một thằng chống gậy. Chị đã có sẵn tờ lịch “sinh con theo ý muốn” trong ngăn kéo phòng ngủ. Em nên công khai với mẹ về kỳ kinh của mình để mẹ cho em và anh gặp nhau vào những ngày “cao điểm”. Chị chỉ sinh được hai “con vịt giời” nên đến bây giờ vẫn bị coi là không biết đẻ.

Mẹ làm việc luôn chân luôn tay nên sẽ không hài lòng nếu em thuê người giúp việc về lau chùi dọn dẹp ba tầng lầu, một tum và chợ búa, cơm nước. Ngay cả khi người giúp việc có đoạt vương miện “Ôsin thanh lịch” toàn quốc thì cũng không thể làm vừa lòng mẹ. Đơn giản vì mẹ không muốn có trong nhà một cô con dâu lười nhác và đồng tiền của con trai mẹ bị tiêu xài một cách phung phí. Em chịu khó dậy sớm thức khuya một chút là có thể được điểm của mẹ ngay.

Buổi sáng, mẹ thường thức giấc từ năm giờ sáng. Em đừng nên để mẹ lọ mọ dưới bếp một mình khi hai vợ chồng vẫn còn “ôm nhau” trên giường. Đặt chân xuống đất, việc đầu tiên của em là bật bình nóng lạnh để khi anh dậy có ngay nước nóng rửa mặt. Tối nào em không tắt bình trước khi đi ngủ thì mẹ đi kiểm tra cũng tắt.

Anh không thích ra ngoài ăn sáng vì nhà mình gần cơ quan. Nhìn thấy anh ghé quán nào là tụi nhân viên sẽ kéo theo vào quán đó và tranh nhau trả tiền. Nếu hôm nào không kịp chuẩn bị sẵn thực phẩm trong tủ lạnh, em nên mang cặp lồng ra quán mua về cho mẹ và anh. Nhớ đổi món hàng ngày kẻo mọi người chóng chán. Anh rất thích ăn cay nên tủ lạnh phải thường xuyên có ớt tươi. Nước mắm nguyên chất và ớt không có hạt. Tuyệt đối không có một hạt nào!

Bể nước ngầm nhà mình tuy đã đào sâu xuống hơn một mét nhưng nước không mấy khi tự động chảy vào. Em chịu khó thức tới quá nửa đêm rồi bật máy bơm. Nhớ đặt ở ch-ế đ-ộ hút trước. Khi bể đầy thì chuyển sang ch-ế đ-ộ đẩy để bơm nước lên bể treo. Mỗi tuần hai lần như vậy cũng không có gì vất vả. Sáu tháng một lần, em phải cọ rửa, làm vệ sinh cho các bể chứa. Đợi anh đi công tác vắng hãy làm. Bởi nếu có anh ở nhà mà em chui xuống bể thì anh sẽ không an tâm. Hai vợ chồng tranh nhau chui xuống hoặc để anh phải động tay vào những “việc đàn bà” sẽ làm cho mẹ rất phiền lòng.

Trong ngăn kéo tủ bếp thứ hai từ trái sang, chị có một cuộn dây cáp để thông cống. Mỗi khi bồn tắm, chậu rửa hoặc hố ga bị tắc, em chỉ việc thả dây xuống, quay đều tay. Lúc kéo lên, tóc và rác sẽ theo lên cùng. Ở khe trống giữa tủ lạnh và tường bếp, chị đã mua một chiếc thang gấp. Mỗi khi bóng điện cháy, em chỉ việc leo lên là thay được ngay. Những việc đơn giản thế, đừng nên gọi thợ. Bọn chúng chỉ “lừa” được những phụ nữ lười biếng và ỷ lại chồng.

Anh là người của công việc. Đến giờ ăn tối mà anh vẫn chưa về có nghĩa là anh còn bận việc công ty. Em và mẹ cứ dọn cơm ăn trước. Nhớ phần anh những miếng ngon nhất. Phụ nữ chúng mình ăn ngon chỉ tổ béo phì chứ chẳng có ích lợi gì. Nếu anh đã ăn ở quán xá, nhà hàng thì hôm sau miếng ngon ấy nên nhường cho mẹ.

Tuyệt đối không gọi điện em nhé. Bọn “thối mồm” sẽ nói anh bị vợ “kiểm tra giám sát”. Không nên để anh bị “quê” với thuộc cấp. Quá nửa đêm, nếu anh vẫn chưa về thì em vẫn nên vào giường nằm. Không được thức xem tivi hoặc lang thang trên mạng. Nhà nước đã phê chuẩn tăng giá điện. Đừng để cho mẹ phải giật mình mỗi khi kiểm tra hoá đơn hàng tháng. Hại tim của người già, em ạ. Nếu vào giường mà vẫn không ngủ được thì khi nghe tiếng kẹt cửa hoặc nghe hai mẹ con chào nhau ở dưới nhà, em phải giả vờ đã ngủ thật say. Việc em thức chờ sẽ làm cho anh mang mặc cảm áy náy với vợ. Hãy tin anh ấy như chị đã từng đặt trọn niềm tin.

Về kinh tế thì em cũng không nên quá băn khoăn. Mặc dù theo quyết định của toà án, anh ấy đã mua cho chị một căn hộ ở khu đền bù ngoài đồng xa, số tiền anh ấy kiếm được thông qua các khoản chia chác cũng vẫn đủ để cho cả nhà sống thong dong. Ngăn cuối của chiếc tủ tường trong phòng ngủ, nếu nhìn kỹ, em sẽ thấy một chiếc ô nhỏ. Ổ khoá được thiết kế chìm rất khéo léo. Chỉ có anh và mẹ có chìa khoá mở chiếc ngăn đó. Tài sản của cả nhà đấy em ạ. Chị tình cờ phát hiện ra khi một đêm, quờ tay sang không thấy anh đâu. Quay người lại, chị thấy anh đang dùng chiếc đèn pin bé xíu, ngồi xoạc chân đếm đếm rồi buộc từng buộc bằng dây thun ngay ngắn.

Hôm ấy anh vừa đi công tác về. Lẽ ra anh nên đợi hôm mẹ vào ngủ để cất tiền thì chị sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra.
Thỉnh thoảng, em sẽ thấy có những vị khách từ các tỉnh đến thăm nhà. Đừng tiếp khách một mình em ạ. Mọi quà biếu nên để cho mẹ nhận. Nếu không em sẽ không có gì để làm bằng chứng rằng mình đã chuyển hết số quà của khách cho anh và mẹ.

Anh làm sếp, thu nhập cũng đủ để cho em ở nhà nội trợ. Nhưng chị nghĩ em vẫn nên cố gắng đi làm. Mặc dù vẫn có lương hưu “lão thành cách mạng”, nhưng mẹ luôn khiêm tốn nói “ở nhà có mình tôi là người ăn bám”. Thêm một người ở nhà nữa sẽ là “gánh nặng” đè xuống vai con trai của mẹ. Đừng để mẹ bận lòng thêm.

Còn nhiều điều nữa, chị muốn chia sẻ cùng em như một người đi trước, nhưng chị nghĩ không thể gói gọn trong một lá thư được. Nếu có điều gì chưa biết, em cứ gọi điện cho chị, đừng băn khoăn, ái ngại gì. Chị còn cảm ơn em chưa hết, sao lại nói là giận em được….

Từ ngày chuyển xuống khu đồng xa, lần đầu tiên chị được biết thế nào là “ngủ nướng”. Chị không còn cần phải thức giấc lúc 5 giờ sáng, lấy khăn bông che lên mắt anh để ánh nắng khỏi chiếu vào. Anh thích mở rèm cửa khi ngủ để ngắm trăng, nhưng lại ghét bị nắng sớm làm chói mắt. Anh bị tim mạch và huyết áp cao, nên chị thường không dám ngủ sâu để còn theo dõi tiếng ngáy của anh hàng đêm.

Hôm qua, sau giờ làm việc, chị đã rẽ qua cửa hàng thẩm mỹ đắp mặt nạ. Chị không muốn thế, nhưng mấy chị bạn ở lớp khiêu vũ quốc tế cứ kéo chị đi bằng được… À quên, chị còn theo học một lớp viết văn ngắn hạn ở trường Tổng hợp. Lần đầu tiên sau mấy chục năm, chị đã đến dự họp lớp đại học. Bạn bè vẫn còn nhắc đến những bài thơ của chị trên Báo Văn của trường ngày xưa….

Huyên thuyên với em toàn chuyện không đầu không cuối. Chúc ba người: Mẹ – Anh và em hạnh phúc.

Chị.